Trong chuyến công tác tuần trước, trên chuyến bay từ Tokyo về HCM, mình đã có dịp xem lại bộ phim cổ điển yêu thích của mình, "You've got mail" của Tom Hanks và Meg Ryan trên máy bay. Mặc dù đã 20 năm trôi qua kể từ ngày ra mắt, bộ phim vẫn luôn giữ nguyên giá trị như là một tác phẩm kinh điển của mọi thời đại.
 Nội dung phim không có gì to tát, chỉ là một câu chuyện tình hài hước, thú vị của hai "người bán sách": Kathleen của tiệm sách nhỏ chuyên bán sách thiếu nhi "Shop around the corner" và Joe Fox của hệ thống của hàng sách "Fox Books" đầy năng lực tài chính. Ở ngoài đời, Joe và Kathleen ghét cay ghét đắng nhau vì mỗi người đại diện cho một phong cách kinh doanh sách hoàn toàn khác biệt, nhưng trên mạng chat email AOL, dưới nickname Shopgirl và NY152, họ say sưa trò chuyện và trao đổi cùng nhau như những người bạn tâm giao, từ tình yêu với New York, đến tình yêu với sách.
 Mình yêu bộ phim này không chỉ vì diễn xuất quá tuyệt vời của Tom Hanks và Meg Ryan, mà còn vì cách thiết kế, màu sắc, dàn dựng cảnh rất đẹp, rất ấm áp, tinh tế, và rất "New York" theo cảm nhận của mình. Một New York cổ điển mang đậm chất Mỹ với những ngôi nhà có bậc tam cấp bằng đá chạy thẳng xuống mặt đường, cửa tiệm Starbucks góc phố, vườn hoa, cảng biển, nội thất đồ gỗ với gam màu nâu, vàng nhạt, trắng, ghế bành và giường bọc vải hoa nhỏ li ti, những khung ảnh gỗ, chụp đèn vàng mờ, lọ hoa cúc daisy trắng tinh khôi buổi sớm...
 Và mình yêu tiệm sách truyện thiếu nhi "Shop around the corner" của Kathleen, với la liệt những quyển truyện tranh xếp đầy khắp nơi, trên giá sát tường, trên bàn, trên kệ, góc phòng, những vật trang trí ngồ ngộ xinh xinh, chùm dây đèn lấp lánh, bộ bàn ghế thiếu nhi, thú nhồi bông ngộ nghĩnh ...


Những đứa trẻ trong khu phố của Kathleen thật may mắn, khi được lớn lên cùng với một tiệm sách tuyệt vời như vậy ! Kathleen còn tổ chức những buổi đọc truyện cổ tích dành cho bé, những buổi ký tặng sách, và hơn ai hết, cô ấy biết rõ mọi tác giả, mọi đầu sách thiếu nhi được trẻ em yêu thích nhất. "Quyển sách nào mà cô ấy thích, chắc chắn sẽ bán chạy."


Mình luôn có một tình yêu đặc biệt dành cho những tiệm sách. Mỗi khi đi du lịch đến bất cứ một thành phố nào, mình luôn luôn muốn đến thăm những của tiệm sách được yêu thích nhất của thành phố đó. Cảm giác lang thang cả buổi chiều trong một tiệm sách luôn luôn thú vị. Giống như đang chơi trò chơi tìm châu báu, mình không khỏi mỉm cười vui sướng lúc vô tình phát hiện một quyển sách thú vị nằm nép mình đâu đó trên kệ. Mỗi quyển sách mở ra một chân trời mới, với những câu chuyện mới, những con người mới mà đôi khi ta khó lòng gặp được ngoài đời thực.

Vậy nên, mình sẽ viết về những tiệm sách yêu thích nhất mà trước giờ mình có dịp ghé thăm. Hy vọng, một ngày nào đó bạn cũng sẽ tìm ra được những điều thú vị nho nhỏ ở đó, trên chuyến hành trình của bạn :).

1) DAIKANYAMA T-Site TSUTAYA, Tokyo



Nếu được bầu chọn, mình sẽ nói đây là tiệm sách tuyệt vời nhất Tokyo ! Tuyệt vời hơn cả Kinokuniya ở Shinjuku. Được thiết kế bởi kiến trúc sư Klein Dytham, khu phức hợp sách- âm nhạc - phim ảnh - bán lẻ này đã được giải thưởng của Liên hoan kiến trúc thế giới. Mở cửa vào năm 2011, người ta nói rằng, đây có lẽ là tiệm sách tuyệt vời nhất trên thế giới.


Tọa lạc trên một con dốc của khu phố Daikanyama, khu phố được coi là dành cho những người giàu có, sành điệu và thời thượng nhất của Tokyo, nhưng không phải cái kiểu sành điệu thời thượng khoa trương như ở Roppongi Hills hay Omotesando, mà đẳng cấp và tinh tế một cách hoàn toàn khác biệt, sâu lắng, tao nhã. Trong không gian ấy, kiến trúc của T-Site Tsutaya cũng không phải là kiểu tòa nhà cao tầng chọc trời, mà là một khu gồm 3 tòa nhà 2 tầng trải rộng, với khu sách ẩm thực đời sống du lịch, khu tạp chí và sách thời trang nghệ thuật, khu sách chuyên đề, xen kẽ với những khu bán hàng sổ, bút, dụng cụ văn phòng phẩm, cả thực phẩm hữu cơ, đồ gốm, túi vải, tranh ảnh, bưu thiếp, .....





Ngoài ra, có cả một cửa hàng Starbucks cho bạn thoải mái ngồi nhâm nhi cà phê và đọc quyển sách mới mua, một cửa hàng Family Mart với nhiều thực phẩm, đồ uống cho bạn lựa chọn. Tầng 2 là khu dành riêng cho dĩa CD, DVD, ăn uống, ẩm thực, sẵn sàng để bạn thưởng thức một bữa tối tuyệt hảo, kết thúc với một ly cocktail trong tiếng nhạc jazz sóng sánh....

Nói chung là, mình chưa bao giờ có thể đến T-site Tsutaya mà đi về tay không. Ở đây luôn luôn có một không khí quyến rũ, đầy âm nhạc, nghệ thuật, văn hóa và chất thơ khiến bạn không nỡ rời, muốn mang một chút xíu không khí ấy về nhà, dù chỉ là một quyển sách, một tờ tạp chí. Và ở đây, bạn có thể tìm thấy rất nhiều đầu sách và tạp chí hiếm bằng tiếng Anh mà các tiệm sách bình thường ít khi nhập về bán.



Chuyến công tác vừa rồi dù lịch trình kín mít, dù trời rất lạnh mà mình thì thiếu ngủ liên tục, vậy mà cũng phải ráng dành ít thời gian buổi tối, ngồi tàu điện ngầm đến Daikanyama, chỉ để ghé lại cái nơi mà mình luôn ao ước ấy. Với mình, đó luôn là một "tiệm sách hoàn hảo trong mơ".

Kỳ sau, mình sẽ kể về tiệm sách cũ chuyên mua và bán các loại sách second-hand ở Bangkok là Dasa Bookstore, một quán cà phê sách rất thú vị là Blue Books Cafe ở khu Jiyugaoka, Tokyo, và khu phố chuyến bán sách cũ ở Tokyo: Jimbochou.

Sáng mai là thứ bảy, mình sẽ dậy sớm, pha một bình cà phê thật nóng, ăn bánh muffin, và vùi đầu vào sách cả ngày. Với mình, đó là cách hưởng thụ ngày nghỉ tuyệt vời nhất.
Chúc bạn một kì nghỉ cuối tuần vui vẻ  nhé :) !


                                                                                                                                                (imdb)
Vừa mới xem xong " Cú và chim se sẻ" của đạo diễn gốc Việt Stephane Gauger. 
Ngoại trừ một số chỗ lời thoại còn cứng và không hợp với ngữ cảnh Việt, (điều khó tránh khỏi ở một bộ phim của đạo diễn nước ngoài), "Cú và chim se sẻ" thực sự là một tác phẩm tinh tế, tự nhiên, rất đời thường và giàu tính nhân văn. Một bức tranh sống động hiếm hoi trong làng phim Việt ngữ. 
Cách quay phim, ánh sáng, bối cảnh...mang không khí gần với phim tài liệu, sống động và rất thực. Mạch phim nhẹ và hơi chậm, đảm bảo cho người xem có đủ thời gian nghe nhìn và cảm nhận những điều mà diễn viên và đạo diễn muốn chuyển tải. Thú vị nhất là ở cuối phim, đạo diễn không sử dụng âm nhạc như thông thường mà dùng tiếng rao mì gõ xen lẫn tiếng huyên náo của phố phường làm âm thanh chủ đề. Có lẽ "Cú và chim se sẻ" sẽ không hợp lắm với những ai quen xem phim hành động hay giải trí hiện đại sử dụng nhiều kỹ xảo với tiết tấu nhanh và mạnh.
Lúc đầu mình cảm thấy không thích lắm nữ diễn viên chính Catly Đỗ, nhưng càng xem phim càng cảm thấy mến Catly ở nét diễn quyến rũ và tự nhiên. Nhưng diễn tự nhiên nhất trong phim, có lẽ lại chính là những diễn viên nhỏ tuổi, như Thúy, cậu bé bán mì gõ, cô bé bán bánh bao....
Có lẽ bạn sẽ nói rằng, câu chuyện của "Cú và chim se sẻ" sẽ không bao giờ xảy ra trong thực tế. Ừ thì có lẽ vậy. Mà cũng có lẽ không. Điều quan trọng nhất không phải ở đó, mà quan trọng là, bộ phim ấy muốn nói gì với người xem qua câu chuyện của nó. Có lẽ ở mặt này, Stephane has done a very good job. 
Hình ảnh nhân vật chính, cô bé Thúy, gợi nhớ về một người bạn thời ấu thơ của mình. Đó là người bạn duy nhất mà mình biết là một đứa trẻ mồ côi, không gia đình, sống trong trại trẻ lang thang cơ nhỡ. Bạn và mình học cùng chung một lớp hồi cấp 1 và thường tan học về cùng nhau. Bạn rất hay cười, hoạt náo và thường hay trêu chọc mọi người. 
Mười mấy năm đã qua, người bạn nhỏ, không biết bây giờ bạn đang ở đâu, làm gì....Cầu mong thật nhiều điều hạnh phúc sẽ đến với bạn.



                                                             Poster  phim (wikipedia)  
"Bá vương biệt cơ" (chữ Hán: 霸王别姬), là bộ phim nói tiếng Hoa duy nhất đạt giải Cannes 1993 của đạo diễn Trần Khải Ca. Công nhận bây giờ xem lại phim này mới thấy....thấm (+ mệt đầu). Diễn được một Trình Điệp Y như thế, chắc chỉ có mỗi mình Trương Quốc Vinh. Và diễn được một Cơ như thế, chắc chỉ có mỗi mình Trình Điệp Y. Từ dáng đi, giọng nói, cái liếc mắt, cử động từng ngón tay....Nhiều khi xem mà thấy nổi cả gai ốc. Nhất là đoạn cuối phim, xem Trình Điệp Y cầm kiếm tự kết liễu mình trên sân khấu, mà nhớ lại cuộc đời đồng tính và cái chết bi thảm của Trương Quốc Vinh.
"Quân vương chí khí tận
Tiện thiếp hà liêu sinh...."
Là Ngu Cơ, là Điệp Y, hay là Quốc Vinh?
Khi nói về vai diễn Điệp Y của Trương Quốc Vinh, đạo diễn Trần Khải Ca đã từng nói rằng, “đó cũng là một diễn viên, và trong thế giới của anh ta, ranh giới giữa thực và mộng, sống và chết, đàn ông và đàn bà là không rõ ràng. Cũng vì không ý thức được mình và các nhân vật do mình diễn xuất, anh ta đã hoà tan cuộc sống thực của mình vào với Kinh kịch. Ngoài Trương Quốc Vinh ra, tôi nghĩ không còn ai có thể đảm nhiệm vai này. Anh ấy đã thể hiện tới mức tột cùng của niềm đam mê, và cả sự ghen tỵ”.
"Bá Vương biệt Cơ" xuyên suốt lịch sử 50 năm của Trung Quốc, từ những năm đầu Dân Quốc đến cuối cách mạng văn hóa, trong đó số phận con người cũng đảo loạn và biến động như thời cuộc. Bi kịch của "Bá Vương biệt Cơ" không chỉ là là bi kịch giữa cuộc đời và sân khấu, mà còn là bi kịch của con người, của tình yêu và sự phản bội. Tình yêu với nghệ thuật, tình yêu khác giới, tình yêu đồng giới, tình yêu giữa con người và con người.
Đắc Chí - để trở thành một nghệ sĩ kinh kịch danh tiếng với nghệ danh Trình Điệp Y, đã phải trả giá không chỉ bằng máu, nước mắt và những tủi nhục ê chề, mà còn bằng cả một tình yêu cố chấp và lẫn loạn kể từ khi vứt bỏ đi sự phân minh nam nữ để diễn trọn một lớp tuồng, "bản chất ta là nữ, không phải là nam". Trình Điệp Y tự xem mình như vai diễn kinh kịch Ngu Cơ, làm tất cả mọi thứ cũng chỉ vì một Bá Vương - Đoàn Tiểu Lâu. Để rồi cuối cùng bị chính Đoàn Tiểu Lâu bỏ rơi và bán đứng trong cuộc đấu tố. Hình ảnh mà tôi nhớ nhất của Điệp Y, là cảnh anh đội long mão cho Tiểu Lâu và đẩy Tiểu Lâu ra ngoài sân khấu, trong khi anh bị chính đứa học trò vô ơn của mình cướp đi mất vai Ngu Cơ. Trong trang phục lộng lẫy Ngu Cơ - Điệp Y loạng choạng quay lưng bỏ đi, và giọng hát của Tiểu Lâu cất lên ngoài sân khấu "ta đã trở về ..."
Vai Cúc Tiên, vợ Đoàn Tiểu Lâu, của Củng Lợi cũng là một vai rất hay. Người phụ nữ xuất thân kỹ nữ, có khôn ngoan, có xảo trá, nhưng lại yêu Đoàn Tiểu Lâu với một tình yêu bền bỉ và mãnh liệt. Nhân vật của cô như là một bức tường trong mối quan hệ ngoài sân khấu giữa Tiểu Lâu và Điệp Y. Vậy mà cuối cùng cô lại phải chứng kiến cảnh 2 người đàn ông đấu tố lẫn nhau trong cách mạng văn hóa, tự mắt chứng kiến người đàn ông mình yêu, mình tôn thờ kia, người anh hùng Bá Vương Hạng Vũ xưa kia lại phản bội bạn mình, phản bội mình. Nếu như Điệp Y khi bị Tiểu Lâu bán đứng, thì anh vẫn còn có kinh kịch - Bá Vương thực sự của lòng mình - để sống và tồn tại, nhưng tất cả những gì Cúc Tiên có chính là người chồng của mình. Cô đã chết thật sự từ khoảnh khắc Tiểu Lâu nói " Cô ta là một con điếm, tôi không yêu cô ta". Hình ảnh Cúc Tiên treo cổ tự vẫn trong chiếc áo cưới, đôi giày đỏ vẫn đặt trên bàn, không khỏi làm người ta nhớ đến ngày cô bỏ ra khỏi kỹ viện với đôi chân trần giá lạnh.
Đoàn Tiểu Lâu, đáng thương hay đáng trách? Đoàn Tiểu Lâu chính là chân dung sống động của một con người trong thời cuộc hỗn loạn của cách mạng văn hóa. Liệu anh ta có đau không khi phản bội vợ mình, phản bội bạn mình, khi anh phải tự chứng kiến nỗi bất lực, cái xấu xa, ô nhục của bản thân mình? Tôi tin là có. Nhưng ai dám tự khẳng khái nói rằng mình sẽ không làm thế trước cái đám đông cuồng loạn đó?
Dù được ca ngợi là một phim Trung Quốc hay nhất mọi thời đại và đoạt giải Cành Cọ Vàng tại liên hoan phim Cannes 1993, nhưng "Bá Vương biệt Cơ" không phải là một phim dễ xem. Có đôi khi tưởng mình sẽ khóc vì nhân vật, nhưng lại không khóc được. Xem xong phim không khỏi có cảm giác buồn và có nhiều điều phải suy nghĩ. "Bá Vương biệt Cơ" không chỉ đơn giản là một bộ phim, đó thực sự là một tác phẩm nghệ thuật.
Chợt nhớ tới lời của Shakespear, "cuộc đời là một sân khấu lớn". 


Food & Travel & Everyday Life

.